Hotline: 0912016989 / 0972410986 vietmoontravel@gmail.com

Đăng nhập

Đăng ký

Sau khi tạo tài khoản, bạn sẽ có thể theo dõi trạng thái thanh toán của mình, theo dõi xác nhận và bạn cũng có thể xếp hạng tour sau khi bạn hoàn thành chuyến tham quan.
Username*
Password*
Xác nhận mật khẩu*
Tên*
Họ*
Email*
Phone*
Country*
* Tạo tài khoản có nghĩa là bạn đồng ý với Điều khoản dịch vụ Tuyên bố bảo mật của chúng tôi .
Please agree to all the terms and conditions before proceeding to the next step

Bạn đã là thành viên hay chưa?

Đăng nhập
Hotline: 0912016989 / 0972410986 vietmoontravel@gmail.com

Đăng nhập

Đăng ký

Sau khi tạo tài khoản, bạn sẽ có thể theo dõi trạng thái thanh toán của mình, theo dõi xác nhận và bạn cũng có thể xếp hạng tour sau khi bạn hoàn thành chuyến tham quan.
Username*
Password*
Xác nhận mật khẩu*
Tên*
Họ*
Email*
Phone*
Country*
* Tạo tài khoản có nghĩa là bạn đồng ý với Điều khoản dịch vụ Tuyên bố bảo mật của chúng tôi .
Please agree to all the terms and conditions before proceeding to the next step

Bạn đã là thành viên hay chưa?

Đăng nhập

Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống Bắc Kinh, nhìn từ trên cao chỉ thấy một mầu xám xịt, nhà cao tầng mọc san sát. Vợ chồng Meo đang bảo nhau sao không thấy có bóng cây xanh nào nhỉ, nhưng khi máy bay hạ độ cao xuống gần hơn thì hoá ra Bắc Kinh cũng nhiều cây cối lắm đấy. Hai vợ chồng quên mất bấy giờ đang là mùa lạnh, nên cây cối chẳng có nổi cái lá nào cả, nhìn cây nào cây nấy chẳng khác gì cành củi khô.

Máy bay hạ cánh lúc 3 giờ chiều, làm thủ tục xong, nhập cảnh vào được cũng đến 5 giờ chiều. Trời ngoài có nắng, cả nhà đang hí hửng quả này có nắng chắc ấm rồi, vì ngồi trong sân bay quả thực rất ấm, mình chỉ mặc một áo sơ mi và một áo khoác vải tweed là thấy thoải mái. Trước khi bước ra khỏi sân bay, vợ chồng mình đã mặc thêm cho tụi trẻ quần bông lót lông và mỗi người một áo khoác dày bự rồi. Ấy vậy mà khi bước chân ra khỏi sân bay thì quả thực là một cảm giác thật chẳng khác gì nhảy thẳng vào ngăn đá tủ lạnh.Quả thực là quá lạnh, cả nhà chạy vội vàng lên xe mà tay và mặt lạnh toát.

Địa điểm đầu tiên nhà mình đến là con phố Vương Phủ Tỉnh. Nếu ai đã xem phim “Chúng ta của sau này” (Châu Đông Vũ & Tỉnh Bách Nhiên) có rất nhiều cảnh quay ở đây, mình ấn tượng nhất là cảnh nhân vật của Châu Đông Vũ phát hiện ra ông bạn trai đã có vợ con qua cái màn hình tivi khổng lồ quay trực tiếp mọi người đi lại trong sảnh trung tâm thương mại. Có rất nhiều người cũng đến đây chụp ảnh lại màn hình này, nhà mình chờ mãi mới vãn người để chụp vội được một kiểu ảnh.

Vương Phủ Tỉnh là con phố mua sắm sầm uất nhất của Bắc Kinh, con phố này đã có các hoạt động thương mại từ thời nhà Minh. Đến thời nhà Thanh đã có những gia đình quý tộc và phủ công chúa xây dựng tại đây sau vì có một giếng nước tại đây. Tên phố là Vương Phủ Tỉnh, trong đó chữ “Vương Phủ” là nơi ở của bậc vương giả còn chữ “Tỉnh” nghĩa là giếng. Con phố này tập trung vô vàn cửa hiệu, từ thương hiệu bình dân đến thương hiệu cao cấp và đương nhiên có rất nhiều cửa hiệu lâu đời của Bắc Kinh. Mình ấn tượng nhất với Vương Phủ Tỉnh là khi con phố đã lên đèn, mọi thứ thật lung linh huyền ảo, xen lẫn giữa hiện tại và quá khứ khiếp ta như lạc vào một bộ phim lung linh sắc màu.

Nhà mình ăn tối ngay cạnh khu khố, nhà hàng ở tầng 2 của một toà nhà ngay gần đó, đi lên lầu bằng một thang máy nho nhỏ, dán đầy poster quảng cáo những vở diễn Kinh Kịch, bước vào nhà hàng với không gian mang đậm bản sắc Trung Hoa, tiếng nhạc du dương.

Ngày 2:

Sau khi kết thúc bữa ăn sáng đơn giản ở khách sạn, nhà Meo lại lên xe đi khám phá những địa điểm mới ở Bắc Kinh.
Trời rất trong xanh, nắng vàng tràn ngập. Trước khi đi chơi, nhà Meo đã xem khá nhiều phim về Tử Cấm Thành, cả nhà đã nghĩ chụp ảnh chỗ này chỗ kia như thế nào, nhưng khi bắt đầu đặt chân vào xếp hàng thì ôi thôi, cơ man nào là người, khách du lịch đông kín, muốn chụp được một bức ảnh vãn vãn người là điều vô cùng khó, mấy mẹ con cứ phải canh khi nào vắng một cái là chạy ù vào vị trí để chụp ngay.

Phải công nhận là Cố Cung đẹp, nhưng du khách nhiều quá, muốn ngắm nghía lâu lâu một chỗ nào quả thực không hề dễ. Ngay cửa ra của Cố Cung có xe hàng bán kẹo hồ lô, mọi người có thể mua ăn thử. Kẹo hồ lô lần đâu tiên ăn thì thấy bình thường, nhưng ăn đến lần thứ 2 trở đi thì thực sự là rất ngon, bên ngoài ròn rụm ngọt thanh của lớp đường bọc, bên trong chua chua, bùi bùi của trái táo gai.

Sau 3 tiếng đi bộ ở đây thì nhà mình lại lên xe đi Ung Hoà Cung. Ung Hoà Cung là một ngôi chùa và tu viện nằm ở Đông Thành. Ngôi chùa có phong cách kết hợp giữa lối kiến trúc người Hán và người Tây Tạng. Ung Hoà Cung là một ngôi chùa vô cùng nổi tiếng ở Bắc Kinh. Nơi đây rất đẹp, trong chùa có bức tượng phật khổng lồ cao 18m và 8m chìm dưới đất, là tượng điêu khắc độc mộc lớn nhất thế giới, nhiều người bạn hỏi sao nhà Meo không chụp ảnh lại pho tượng, nhưng theo quan niệm của Meo, khi đến chùa thì chỉ nên chụp ảnh cảnh quan xung quanh thôi, còn nếu ai muốn ngắm ảnh tượng thì có thể lên mạng tìm kiếm. Nhà Meo chỉ có 1 tiếng đồng hồ để thăm quan Ung Hoà Cung, thật sự là không thể cảm thụ hết được cái đẹp, cái đặc sắc của nơi đây.

Lại lên xe đi tiếp, địa điểm tiếp theo là Di Hoà Viên.

Đến Di Hoà Viên cũng là đến gần 4h chiều, rất may là trời vẫn còn nắng đẹp. Vì là đang mùa lạnh nên cây cối ở đây chẳng có nổi một chiếc lá, cây nào cây nấy như cành củi khô. Người ta chăng đầy đèn lồng đỏ lên tất cả các cây to nhằm làm cảnh quan nơi đây thêm rực rỡ. Đi du lịch Trung Quốc vào mùa này cái gì cũng lạnh lẽo, hồ Côn Minh trên mạng đẹp đẽ đến nhường nào mà hỡi ôi, mùa này chỉ phủ một mầu xám xịt, cả mặt hồ rộng bát ngát đã đóng thành băng hết. Nhưng dù như vậy thì Di Hoà Viên cũng vẫn thật đẹp, dãy hành lang dài ven hồ đầy màu sắc, ở Di Hoà Viên chụp góc nào cũng có thể có một bức ảnh “sống ảo”.

Sau khi thăm xong Di Hoà Viên thì nhà mình đi ăn tối lẩu Bắc Kinh rồi về khách sạn, kết thúc ngày thăm quan thứ hai.

Ngày 3:

Ngày thứ 3 ở Bắc Kinh, trời lại lạnh hơn, không còn những tia nắng như 2 ngày đầu tiên mới đến.

Ăn sáng xong nhà Meo lại lên xe xuất phát đi Vạn Lý Trường Thành, đây cũng là địa danh mà cả nhà mình mong muốn được đến nhất trong chuyến đi này. Địa điểm lần này là Cư Dung Quan, nằm ở quận Xương Bình ngoại ô Bắc Kinh. Mặc dù đã chuẩn bị quần áo rất ấm áp, phụ kiện găng mũ đầy đủ, nhưng khi bước xuống xe đi bộ lên Cư Dung Quan thì quả thật là siêu lạnh, đêm hôm trước tuyết vẫn rơi nên dù sáng hôm sau không có tuyết nhưng mà trời rất cóng. Tay đeo găng dày rồi mà vẫn buốt, mỗi lần bấm nút điều khiển chụp ảnh rất khó khăn, chỉ khổ thân bọn trẻ nhỏ bị lạnh.

Vạn lý trường thành
Vạn lý trường thành

Nhà Meo sau vụ này xin rút kinh nghiệm đi những nước có mùa đông và mùa xuân lạnh âm độ thế này thì dời lịch đi chơi đến mùa hè, mùa thu. Trời rất lạnh nên cả nhà chỉ leo được 1 đoạn, không dám leo cao. Ai đến đây thì ghé vào cửa hàng lưu niệm, ở đây có món bắp rang bơ rất ngon và có bán mũ lông đội rất ấn tượng nữa.

Thăm quan Vạn Lý Trường Thành xong nhà mình đi ăn trưa, ven đường có mua một chậu dâu tây , nói chậu dâu thì hơi thô quá , nhưng thực sự là một cái chậu nhỏ bằng nhựa đựng đầy dâu tây. Dâu ở đây rất tươi và ngọt, đặc biệt là rất to, bọn trẻ con nhà mình mê tít, điện thoại mình chụp ảnh hơi kém nên không lên được cái sự hấp dẫn của chậu dâu, tiếc ghê.

Tiếp theo nhà mình có đi thăm quan Thập Tam Lăng nhưng mình không chụp ảnh (có lẽ là mình hơi mê tín, nhưng lăng mộ thì mình rất ngại chụp ảnh).

Trở lại nội thành nhà mình có ghé chớp nhoáng qua sân vận động Tổ Chim và trung tâm thể thao dưới nước, buổi tối nhìn trung tâm thể thao dưới nước rất đẹp, nhìn như một khối nước khổng lồ, liên tục đổi màu sắc.

Ăn cơm tối xong nhà mình có đi dạo phố một xíu rồi về khách sạn nghỉ đêm, kết thúc những ngày ở Bắc Kinh chuẩn bị sáng hôm sau khởi hành đi tỉnh khác!

Ngày 4:

5h30 sáng mắt nhắm mắt mở dậy xếp hành lý ra sảnh trả phòng, rồi tất tưởi đi ga để lên tàu đi Tô Châu, nhà Meo đến ga khá sớm, mọi người do phải dậy sớm nên đều khá buồn ngủ, hai bạn nhà mình lại ngồi trên ghế nhà ga ngủ gật. Mãi đến tầm gần 6h45 thì tàu chạy. Tàu siêu tốc chạy khá êm, lúc đầu còn ở trong thành phố thì chạy còn bình thường nhưng khi ra đến bên ngoài thì chạy rất nhanh. Nhà vệ sinh trên tàu khá sạch sẽ, có đủ cả nước rửa tay và miếng giấy lót bồn cầu loại dùng 1 lần. Mình khá ấn tượng với trái cây bán trên tàu, giá hơi cao một xíu nhưng sạch sẽ và rất tươi ngon.

Hơn 12h trưa thì tàu cũng đến Tô Châu. Thời tiết Tô Châu tuy vẫn lạnh nhưng ấm áp hơn Bắc Kinh khá nhiều. Sau khi ghé vào một nhà hàng để ăn trưa thì nhà mình cũng lên đường đi thăm quan phố cổ Tô Châu.

Cây cầu đá ở Hàn Sơn Tự
Cây cầu đá ở Hàn Sơn Tự

Địa điểm đầu tiên ở Tô Châu mà nhà mình đến thăm quan là Hàn Sơn Tự. Nơi đây là một trong mười ngôi chùa cổ nổi tiếng của Trung Quốc. Trước chùa có một con kênh hẹp và một cây cầu đá khá cao. Bên trong chùa rất đẹp, cảnh vật vô cùng hài hoà, thi thoảng lại có một tiếng chuông vang lên làm lòng mình thật thanh thản. Ra khỏi cổng chùa có khá nhiều hàng bán đồ lưu niệm và đồ ăn đặc sản địa phương, nhìn món nào cũng thật hấp dẫn.

Lại lên xe đi, địa điểm tiếp theo là Sư Tử Lâm. Tô Châu được ví như Venice của Châu Á, thành phố nổi tiếng bởi tơ lụa, món ăn và đặc biệt là những hoa viên nằm rải rác khắp thành phố. Sư Tử Lâm là một trong những hoa viên nổi tiếng nhất Trung Quốc, nơi này đã xây dựng từ thời nhà Nguyên và được xét là di sản văn hoá thế giới. Hoa viên này cũng được các nhà làm phim sử dụng làm bối cảnh của nhiều bộ phim nổi tiếng.

Sư Tử Lâm ấn tượng với mình ngay từ đầu từ chiếc cổng và mảnh sân trước được trưng bày vô vàn những chậu hoa đào rực rỡ. Đoàn nhà mình đến thăm hoa viên cũng đã là những vị khách cuối trong ngày nên cũng khá may là không phải chịu cảnh đông đúc. Không gian thanh tịnh, tiếng nhạc cổ du dương làm ta như lạc vào một bộ phim cổ nào đó.
Ra khỏi Sư Lâm Viên thì trời cũng đã sẩm tối, nhà Meo lại đi ăn tối rồi trở về khách sạn nghỉ ngơi, kết thúc một ngày thăm quan ấn tượng.

Ngày 5:

6h sáng cả nhà thức dậy đánh răng rửa mặt xong xuôi là kéo hành lý xuống dưới tầng ăn sáng rồi trả phòng, lên xe tiếp tục đi tiếp. Trời vẫn đang mưa lất phất, nhiệt độ khá lạnh và buốt, nhưng đã ở Trung Quốc được vài ngày rồi nên cũng không thấy khó chịu như mấy hôm đầu tiên.

Thành phố Tô Châu có nhiều nơi đang xây dựng mới nên nhiều địa điểm còn khá ngổn ngang, nhưng khu phố trung tâm dọc ven sông thì rất đẹp, từng hàng cây long não mọc san sát nhau. Cây long não được trồng rất nhiều ở Tô Châu, người dân ở đây có tục lệ, nhà nào sinh con gái thì trồng trước cửa một cây long não và chôn xuống đó một vò rượu Nữ Nhi Hồng để đánh dấu sự kiện ấy. Khi nào con gái lấy chồng, thì chặt cây xuống và đào rượu lên.

Trước khi rời Tô Châu, nhà Meo có ghé qua Nhà máy tơ lụa số 1 Tô Châu. Tô Châu chính là điểm đầu tiên của Con đường tơ lụa, theo truyền thuyết kể lại “Có một bộ tộc tên Tây Lăng Thị tồn tại trong thời kỳ Tam Hoàng Ngũ Đế của Trung Hoa. Thời ấy, trong Tây Lăng thị, có người con gái tên Luy Tổ vừa xinh đẹp vừa tài năng thông tuệ. Sau này, bà trở thành vợ của Công Tôn Hiên Viên nước Hữu Hùng. Sau này, khi Hiên Viên đánh bại Xi Vưu và lên làm Hiên Viên Đế, Luy Tổ trở thành Hoàng Hậu.

Một ngày nọ, khi Hoàng hậu đang thưởng trà dưới cây dâu tằm, một kén tằm rơi vào chén trà của bà rồi nhả tơ. Hoàng hậu rất yêu thích sợi tơ lấp lánh này nên đã sai người tìm hiểu và phát hiện ra cách trồng dâu nuôi tằm, lấy tơ từ kén tằm, thậm chí bà cũng là người phát minh ra cuộn tơ và khung cửi (ST)”, cứ nói đến tơ lụa thì ở khắp nơi trên thế giới người ta đều nghĩ đến tơ lụa Tô Châu.

Ở Tô Châu có rất nhiều nhà máy tơ lụa, nhưng sở dĩ mọi người đều chọn đến thăm quan Nhà máy tơ lụa số 1 Tô Châu vì đây là một nhà máy quốc doanh có truyền thống rất lâu đời, tại nhà máy có bảo tàng nghành tơ lụa, mọi người đến đây có thể quan sát được toàn bộ quá trình để làm ra một tấm lụa trứ danh của Tô Châu.

Sau khi thăm quan nhà máy tơ lụa và sắm 2 chiếc chăn tằm đôi vừa nhẹ vừa ấm thì gia đình Meo lại chia tay Tô Châu với những lâm viên đẹp mê hồn, chia tay những hàng cây long não để khởi hành đi Hàng Châu.

Đến tới Hàng Châu thì cũng là buổi trưa, sau khi ăn trưa xong thì nhà mình cũng bắt đầu đi thăm thú thành phố Hàng Châu, lúc trước khi ăn trưa thì trời còn có chút ánh nắng, nhưng đến lúc ăn trưa xong, bước chân ra khỏi nhà hàng thì trời bắt đầu lất phất vài giọt mưa xuân. Thành phố Hàng Châu có vô vàn cây xanh, cây khắp nơi, nhiều vô số kể, nhà cửa ở đây không được xây cao, tất cả đều như bị những hàng cây rợp bóng che khuất. Nghe nói ở Hàng Châu cây cối còn nhiều hơn rất nhiều so với số lượng dân cư sống tại đây, đi bộ trong thành phố mà ta như lạc vào một khu rừng.

Những hàng cây ngô đồng nối tiếp nhau, đủ loại cây cỏ hoa lá mọc san sát, những bức tường cổ xưa vẫn được bảo tồn gần như nguyên vẹn, thấp thoáng ẩn hiện sau những hàng cây. Trời mưa làm cho đường phố Hàng Châu lại càng nên thơ, mưa nhè nhẹ rơi, đường phố tĩnh lặng tựa như một bức tranh thuỷ mặc.

Đi bộ đến Tây Hồ trời vẫn mưa lất phất, Meo và cả nhà lên thuyền, Tây Hồ mùa nào cũng có một nét đẹp riêng. Ngồi trên thuyền ngắm cảnh Tây Hồ mưa rơi rả rích làm ta mường tượng ra cảnh Bạch Xà gặp Hứa Tiên ngàn năm trước bên bờ hồ một ngày mưa. Thuyền đi chầm chậm trên mặt hồ, thấp thoáng xa xa thấy Lôi Phong Tháp lại nhớ đến truyền thuyết nàng Bạch Nương Tử bị nhốt trong tháp làm ta sao thấy bồi hồi.

Rời khỏi thuyền lại đi đến Miếu Nhạc Phi ngay gần Tây Hồ, trời mưa nên cũng không đông người, trong Miếu vô cùng yên tĩnh, tượng vị tướng Nhạc Phi sừng sững uy nghiêm, các bức tường xung quanh hoạ những bức tranh kể về cuộc đời bao thăng trầm của vị tướng tài Trung Hoa. Rời Miếu, nhà Meo lại đến thăm mộ cha con Nhạc Phi ở ngay gần đó, ở đây có những bức tượng quỳ gối của vợ chồng Tần Cối và những kẻ gian thần đã hãm hại Nhạc Phi.

Tạm biệt Tây Hồ, đi xe tầm hơn nửa tiếng, đi qua con đường hầm xuyên núi dài khoảng 2km mà nghe nói là do chính tiền của người dân nơi đây bỏ ra để làm đường phục vụ cho nhu cầu đi lại và buôn bán, nhà Meo đến Mai Gia Thôn, đây là một thôn nổi tiếng chuyên trồng và sản xuất trà Long Tỉnh. Hai bên đường vào thôn bạt ngàn những cây trà xanh ngát, đi vào trong thôn có vô vàn những quán trà nhỏ có, to có nhằm phục vụ cho nhu cầu thưởng thức của các vị khách yêu trà.

Nhà Meo ghé vào quán trà và cũng là cửa hàng bán các loại trà trong thôn. Đây là một cửa hàng trà Long Tỉnh có lối kiến trúc cổ xưa với một hồ nước nhỏ trang trí bằng một ấm trà khổng lồ đang rót nước vào trong hồ. Trà Long Tỉnh uống cũng không cầu kỳ, chỉ cần bỏ trà vào ly thuỷ tinh và thêm nước ấm nóng thì khoảng 3 phút là uống được. Trà Long Tỉnh không có vị đậm như trà Thái Nguyên của Việt Nam ta, vị trà nhàn nhạt khá thơm. Trà Long Tỉnh được giới thiệu là loại trà có tác dụng thanh lọc cơ thể, đào thải độc tố, nếu bạn nào đến Mai Gia Thôn có thể mua một ít trà hoặc kẹo, bánh trà về làm quà!

Rời Mai Gia Thôn thì cũng đến chiều tối, gia đình Meo lại trở lại trung tâm thành phố ăn cơm tối, và thưởng thức món thịt Đông Pha trứ danh, mềm ngậy mà không ngấy.

Do đã được giới thiệu trước về show diễn Tống Thành Thiên Cổ Tình nổi tiếng của Hàng Châu nên nhà Meo đã đặt vé từ trước, giá vé là 53$ đã bao gồm cả xem show và vui chơi tại công viên Tống Thành.

Bước chân vào công viên Tống Thành là hàng ngàn chiếc đèn lồng rực rỡ, cả công viên vốn trước đây là một phim trường cổ trang nay được sử dụng thành một công viên giải trí với chủ đề Hàng Châu nghìn năm trước. Các hàng quán trong Tống Thành đều xây dựng theo kiến trúc đời nhà Tống, ngoại trừ du khách, tất cả mọi người ở đây đều mặc cổ trang, thi thoảng bạn có thể bắt gặp một hiệp nữ đầu đội đấu lạp đi ngang qua, hoặc một người nông dân đang lùa đàn dê của mình đi trên đường phố. Ở đây có những tiệm bán và cho thuê trang phục cổ để ai có hứng thú được một lần trải nghiệm quay ngược thời gian hoà mình cùng không khí nơi đây. Hàng quán ăn ở đây rất nhiều và phong phú, đủ loại món ăn mà món nào Meo cũng muốn ăn thử. Công viên Tống Thành ngoài khu ăn uống còn có rất nhiều trò chơi để mọi người giải trí, có cả khu vui chơi cho trẻ nhỏ. Meo có thử vào nhà ma để thử cảm giác nhưng chắc do đông người đi vào quá nên chả có cảm giác gì nhiều. Ấn tượng nhất ở trong khuôn viên có lẽ là bức tường dài ghi lại cảnh sinh hoạt của người dân Hàng Châu ngàn năm trước đây, vô cùng sinh động.

Và cuối cùng cũng là phần đặc biệt nhất của buổi tối, đó là show diễn Tống Thành Thiên Cổ Tình, show diễn dài 1 tiếng đồng hồ quả thực không phí chút nào khi bỏ tiền mua vé vào xem. Show diễn được dàn dựng vô cùng công phu với gần 500 diễn viên trẻ trung và xinh đẹp, hiệu ứng ánh sáng 3D, lazer hiện đại, ở một số phân cảnh sân khấu và ghế khán giả gần đó có thể xoay và di chuyển các hướng để phục vụ cho vở diễn được hoàn mỹ hơn. Nói tóm lại nếu ai có ghé thăm Hàng Châu hãy mua vé đến xem show diễn này, chắc chắn bạn sẽ không thấy lãng phí chút nào.

Show diễn kết thúc, nhà Meo lên xe về khách sạn mà tâm trí vẫn nghĩ mãi về buổi diễn ấn tượng đầy màu sắc đó. À còn một điều, có lẽ vì là một thành phố du lịch nổi tiếng nên khách sạn ở Hàng Châu cũng là khách sạn mà mình ưng ý nhất!

Ngày thứ 6 và thứ 7:

Lại một buổi sáng dậy sớm ăn sáng ở khách sạn rồi tất tưởi kéo vali lên xe đi tiếp. Vì đã quen với việc cứ sáng ra là lại di chuyển khách sạn khác nên lũ trẻ rất nhanh chóng vệ sinh cá nhân và mặc quần áo ấm, chỉ một loáng là hành lý đã xếp gọn gàng ở cửa nhà hàng của khách sạn, chuẩn bị ăn sáng xong là xuất phát.

Mấy ngày đầu tiên còn có hứng thú ngồi trên xe ngắm cảnh trong lúc di chuyển, nhưng đến hôm nay thì một phần là hơi mệt, một phần toàn đường cao tốc nên cũng chẳng biết ngắm gì. Do vậy lên xe chưa đầy 5 phút là nhà Meo đã ngủ hết, cho đến lúc mơ màng tỉnh dậy thì xe cũng đã đến Thượng Hải. Chắc do xe mình đi ở phía bên khu cũ của Thượng Hải nên mình thấy nhà cửa tuy có nhiều nhà cao tầng nhưng khá cũ, giao thông rất đông đúc, đúng là thành phố bận rộn, không có được cái cảm giác thư thái như ở Hàng Châu!

Điểm dừng chân đầu tiên nhà mình đến là Chùa Phật Ngọc. Chùa nằm phía Tây thành phố, là một trong những tu viện Phật giáo nổi tiếng của Trung Quốc. Ở trong Chùa có hai pho tượng phật bằng ngọc được thỉnh từ Miến Điện, một bức tượng Phật nằm, một bức tượng Phật ngồi cao 1,95m được đính rất nhiều đá quý. Người đi chùa khá đông nhưng rất yên tĩnh, mọi người đi lễ chùa đều rất ý thức, không làm ầm ỹ làm ảnh hưởng đến cảnh quan xung quanh. Chùa được xây dựng theo lối kiến trúc thời Tống, trong Chùa có các cửa hàng đồ cổ và đồ phong thuỷ dành cho khách thập phương đến Chùa có duyên.

Điểm dừng chân tiếp theo là điểm chắc hẳn ai cũng sẽ đến khi ghé thăm Thượng Hải. Bến Thượng Hải được coi như “Bảo tàng kiến trúc quốc tế”, nó đã cùng Thượng Hải vượt qua bao thăng trầm của lịch sử. Đi dọc theo con phố, một bên bờ là những toà nhà mang phong cách tân cổ điển, làm Meo như cảm giác như đi giữa những con phố Châu Âu. Trong khi bên bờ bên kia là những toà nhà cao ngút của phố Đông hiện đại.

Từ Bến Thượng Hải, đi bộ khoảng một lúc là đến khu Miếu Thành Hoàng, nằm ở khu phố cổ của Thượng Hải. Miếu Thành Hoàng là nơi thờ cúng của ba nhân vật trong lịch sử được tôn là Thành Hoàng của Thượng Hải, ngôi Miếu là nơi mọi người tới để cầu tài lộc và bình an. Tên gọi Miếu Thành Hoàng cũng là để chỉ khu thương mại ở xung quanh Miếu. Ở đây có vô vàn hàng quán với nhiều món ăn truyền thống của Trung Quốc. Nhà Meo có thử món đậu phụ thối, hạt dẻ nướng và lại làm 2 xâu kẹo hồ lô rắc vừng cho lũ trẻ con. Vì là vẫn trong đợt nghỉ Tết khắp nơi vẫn còn treo đèn lồng đỏ rực, hình chú heo hồng dễ thương được chưng rất nhiều nơi, ai cũng rộn ràng hi vọng một năm mới sung túc!

Lòng vòng mua sắm và ăn uống lặt vặt ở khu Miếu Thành Hoàng xong thì trời cũng đã xẩm tối, nhà Meo lại lên xe đi ăn tối ở một nhà hàng ngay gần khu phố cổ, trời bắt đầu đổ mưa rất to, vì đây là bữa tối cuối cùng của đoàn mình trong chuyến đi lần này nên mọi người đều nói chuyện rất nhiều, hẹn hò nhau sáng hôm sau dậy sớm để đi dạo phố, uống cà phê trước khi bay về Việt Nam.

Vì chuyến bay của đoàn mình về nước là vào buổi trưa nên ngày cuối cùng ở Thượng Hải, có vài người trong đoàn còn sáng sớm ra ngoài dạo, còn nhà mình thì quả thật là khá mệt vì ròng rã nhiều ngày dậy sớm và di chuyển liên tục nên ngủ một mạch, đến hơn 8h dậy xuống nhà hàng ăn sáng rồi lại lên ngủ. Tầm 10h dậy trả phòng rồi lên xe đi ra sân bay, kết thúc chuyến hành trình 7 ngày với rất nhiều kỷ niệm đẹp.

Liên hệ hotline 0913.758.685 (Ms. Trang) để nhận nhiều ưu đãi khi đặt tour du lịch Trung Quốc: Thượng Hải – Hàng Châu – Tô Châu – Bắc Kinh 7N bay VN. Khởi hành: 24/7; 31/8/2019

Bài viết gần đây

du lịch nhật bản 4 mùa
Du lịch Nhật Bản bốn mùa từ A đến Z
7 Tháng Mười Một, 2019
review bali chi tiết
Review Du Lịch Bali chi tiết 7N6Đ
4 Tháng Mười Một, 2019
Tohoku - Nhật Bản
MÙA THU Ở TOHOKU – NHẬT BẢN KHÔNG CHỈ CÓ HOKKAIDO
1 Tháng Mười Một, 2019
kinh nghiệm du lịch Yanding
Chia sẻ chi tiết kinh nghiệm đi điểm HOT nhất Trung Quốc mùa thu năm nay
29 Tháng Mười, 2019
Trải nghiệm Hàn phục Hanbok
Trải nghiệm Hàn phục Hanbok tại làng cổ Bukchon và Kyoeng Bok goong
8 Tháng Mười, 2019
Review chuyến đi Hàn Quốc mùa thu
4 Tháng Mười, 2019
tiền đài loan
Những điều thú vị về tiền tệ ở Đài Loan
26 Tháng Chín, 2019
du lịch bali mùa nào đẹp
Du lịch bali mùa nào đẹp nhất
25 Tháng Chín, 2019
mùa thu hàn quốc
Tác dụng của việc đi du lịch nhiều
16 Tháng Chín, 2019
trung quốc
50 điều có thể bạn chưa biết về Trung Quốc
14 Tháng Chín, 2019

Liên hệ đặt tour

Bạn cần tư vấn?

Đừng ngần ngại gọi cho chúng tôi. Vietmoon rất vui khi được nói chuyện với bạn.

0912016989

vietmoontravel@gmail.com