Hotline: 0912016989 / 0972410986 vietmoontravel@gmail.com

Đăng nhập

Đăng ký

Sau khi tạo tài khoản, bạn sẽ có thể theo dõi trạng thái thanh toán của mình, theo dõi xác nhận và bạn cũng có thể xếp hạng tour sau khi bạn hoàn thành chuyến tham quan.
Username*
Password*
Xác nhận mật khẩu*
Tên*
Họ*
Email*
Phone*
Country*
* Tạo tài khoản có nghĩa là bạn đồng ý với Điều khoản dịch vụ Tuyên bố bảo mật của chúng tôi .
Please agree to all the terms and conditions before proceeding to the next step

Bạn đã là thành viên hay chưa?

Đăng nhập
Hotline: 0912016989 / 0972410986 vietmoontravel@gmail.com

Đăng nhập

Đăng ký

Sau khi tạo tài khoản, bạn sẽ có thể theo dõi trạng thái thanh toán của mình, theo dõi xác nhận và bạn cũng có thể xếp hạng tour sau khi bạn hoàn thành chuyến tham quan.
Username*
Password*
Xác nhận mật khẩu*
Tên*
Họ*
Email*
Phone*
Country*
* Tạo tài khoản có nghĩa là bạn đồng ý với Điều khoản dịch vụ Tuyên bố bảo mật của chúng tôi .
Please agree to all the terms and conditions before proceeding to the next step

Bạn đã là thành viên hay chưa?

Đăng nhập

Nếu đi du lịch Trung Quốc thì nơi đầu tiên mình muốn đến là Thượng Hải, nhưng đợt vừa rồi chưa có duyên nên chỉ kịp đi 3 thành phố Quảng Châu – Phật Sơn – Thâm Quyến. Đây tuy không phải là thành phố du lịch hấp dẫn nhất nhưng đều là những thành phố rất đặc biệt của Trung Quốc, mà mình rất tò mò đến xem. Bài viết sau mình sẽ viết với góc nhìn 1 người đi du lịch, chứ không phải một người đi buôn hàng.

“Hàng Quảng Châu” có lẽ là cái tên đã quá quen thuộc với mọi người. Nhưng khác mọi người đi Quảng Châu để đánh hàng, mình đi vì tò mò tại sao nhiều người nhập hàng Quảng Châu về bán như vậy? Và đúng là, đi rồi mới biết.

Trước khi đi thì mình cũng hơi hoang mang vì đã không biết tiếng, mà các bài review cho 3 thành phố trên lại còn hiếm, nên nói chung cũng đã chuẩn bị tinh thần cho nhiều trường hợp có thể xảy ra. Nhưng nói chung bây giờ cũng đã đi đến nơi về đến chốn, và sẽ còn suôn sẻ hơn nếu mình biết trước những điều dưới đây, nên mình cũng viết một chút để mọi người tham khảo.

QUẢNG CHÂU:

Mình có đi thử vài chợ quần áo ở Quảng Châu, nhưng những chợ mình đi thì đều thấy chất lượng chung rất là kém. Mình tạm xếp thể loại thời trang này là Fast Fashion, có nghĩa là những bộ quần áo hợp mốt, chạy theo xu hướng rất nhanh nhưng sẽ cũ và xấu ngay sau vài lần giặt. Mục đích của nó sinh ra cũng chỉ để cho bạn mặc vài lần, sau đó khi một xu hướng thời trang mới ra đời, những bộ quần áo kia cũng sẽ bị xếp xó. H&M hay Zara là những thương hiệu lớn nhưng cũng bị xếp vào ngành Fast Fashion, nó khiến người ta mua quần áo nhiều hơn và cũng xả thải ra môi trường nhiều hơn bao giờ hết.

Các chợ ở đây có thể bắt gặp rất nhiều người đạo hồi, người da màu và họ có vẻ mặc cả rất giỏi. Còn trong chuyến này có thể nói mình không gặp bất cứ người Việt Nam nào.

Mình đi mấy chợ thấy chán chán xong cũng chả chụp ảnh chợ ở đây, nên ra ngoài chụp ảnh đường nhiều làn ở Trung Quốc.

Đường phố tại trung tâm Quảng Châu nhìn có nét cổ cổ giống mấy phim kiểu Bến Thượng Hải hồi trước mình từng xem.

Để ý kỹ sẽ thấy trên đường có nhiều xe điện, trên đầu xe sẽ có phần dẫn tới các dây điện chạy dọc theo đường. Không rõ họ còn giữ lại hệ thống này vì lý do du lịch hay gì khác, nhưng các xe điện này nhìn rất mới và hiện đại.

Cuối clip là quang cảnh sảnh mua hàng tại một chợ chuyên bán đồ da có tên Gui Hua Gang (chợ này cũng nằm cạnh một loạt các chợ lớn khác). Họ có thuê người chơi đàn và mặc đồ transformer để làm activation. Đồ ở đây mình đánh giá là chất lượng cao, mẫu mã rất đẹp và cực kỳ đa dạng, khác hẳn mấy chợ bình dân trước đó mình đã đi xem. Giá thành chắc chắn cao hơn nhưng nếu chịu khó mặc cả mình nghĩ có thể mua được nhiều món đồ đẹp ở đây với giá rất hợp lý.

Đang ngồi nghỉ chân trong chợ One Link, có 2 bạn trẻ tự nhiên nhảy xổ ra. Bạn nam thì ngay lập tức cúi xuống giày bọn mình ra sức xịt xịt lau lau. Một bạn nữ khác thì đứng nói chuyện với bọn mình bằng một ít tiếng Anh không sõi. Các bạn bảo các bạn là sinh viên, và đang đi bán cái lọ này cho boss (vừa nói vừa chỉ xuống giày bọn mình).

Thấy bạn nam loay hoay một lúc thì đôi giày của bọn mình từ dính đầy đất bẩn đã trắng tinh. Hai đứa sau khi nghe bạn nữ trình bày thì quyết định mua 2 để được tặng 1, giá mua lúc đó thì bọn mình đã biết chắc là hớ rồi, nhưng nghĩ thôi chả đáng bao nhiêu, quan trọng là mình thấy thích. Giá bọn mình mua rẻ so với ở Việt Nam nhưng mà đắt hơn nhiều với giá bán thông thường tại đó.

Bạn nữ cảm ơn lia lịa rồi xin Wechat của mình các kiểu vì bảo thích mình quá??? Chắc đây cũng là bài để về báo cáo. Đoạn, bạn nữ bảo với bọn mình là nếu bỏ thêm tiền để mua với giá 1 lọ vừa nãy thì sẽ có thêm 3 lọ nữa. Vâng, hớ tập 2.

Kịch bản này nghe quen quen, giống hồi bọn mình mua mấy cái magnet gắn tủ lạnh từ mấy đứa trẻ con ở Angkor Wat. Đứa đầu tiên ra chào 1 đô 2 cái. Ok, mua 4 cái. Đứa sau ra chào 1 đô 4 cái. Ok, fine. Đứa tiếp theo nữa ra chào 1 đô 6 cái. Ok, mấy đứa muốn tao khuân hết cả magnet về nước phải không?

Trung Quốc có những cây cầu lớp lớp đan xoáy nhau thần thánh mà chúng ta hay thấy trên mạng. Đây chỉ là 1 phiên bản tầm thường trong số những cây cầu đó. Hôm sau đó khi trên đường ra ga tàu, bọn mình có được trải nghiệm 1 version thần thánh nhưng tiếc là không kịp ghi lại.

Có một điều mình để ý là cầu ở đây họ rất chịu khó trồng cây và để lan xung quanh thành cầu, nên màu xanh giúp con người nhìn dịu mắt hơn là chỉ những cục bê tông.

Bọn mình sau đó về ở nhờ 1 bạn nữ người Trung Quốc tên Juana. Chúng mình quen bạn thông qua Couchsurfing. Nhà của bạn nằm ở tầng 7 trong một khu tập thể cũ và không có thang máy.

Trên nóc nhà bạn là một sân thượng rất rộng có thể đứng nhìn ra Canton tower phía xa xa. Juana bảo chúng mình có thể chọn cắm trại ở trên mái nhà này hoặc trong phòng. Hôm đó có mưa và gió lớn nên bọn mình không dám chọn cắm trại trên mái, không thì thực sự quá là cool.

Canton tower phía xa xa
Canton tower phía xa xa

Juana ăn chay đã 1.5 năm nay và trên mái nhà bạn tự trồng cái loại cây, rau củ. Bạn thậm chí còn tự chế phân bón từ các rác thải vô cơ trong nhà.

Mình hỏi Juana ở đây có ai trồng cây trên mái như bạn không. Bạn cười: “Only me”. Mình hỏi tiếp, thế có ai lên đây cắm trại hay nướng BBQ không. Juana lại cười: “Only me, again”. Mình mới trêu bảo, thế thì thật ra tiền thuê phòng của Juana không phải chỉ cho căn phòng be bé phía dưới, mà là cả cái sân thượng rộng vài trăm mét vuông trên này.

Juana còn là một người thích thể thao. Bạn ấy đã từng tham gia nhiều giải đạp xe, chạy marathon khác nhau trong nước. Nói chung là nhìn vào lối sống healthy của bạn ấy làm mình rất chi xấu hổ.

Từ sân thượng nhà Juana mình có thể nhìn sang khuôn viên một trường Tiểu học. Ban đầu bọn mình cứ thắc mắc tại sao hôm nay Chủ Nhật mà học sinh vẫn đi học? Nhưng thật ra cả nước họ đang đi học và làm bù để nghỉ lễ liền một mạch từ mùng 1 đến 4 tháng 5.

Trưa hôm đó Juana làm một bữa cơm chay mời tụi mình. Bạn ấy làm mấy món chế biến từ bột mì pha với bột gạo đỏ, xong cuốn thành các lát mỏng cho vào nồi cơm hấp. Cùng với vài món ăn mặn là đậu xào nấm, canh chua thập cẩm (có váng đậu, khoai, cà rốt là thành phần chính). Juana có để chúng mình cùng vào bếp trải nghiệm, vừa làm chúng mình vừa chia sẻ với nhau về ẩm thực mỗi nước.

Quê Juana ở Trùng Khánh, bạn đến Quảng Châu học đại học ngành bác sĩ thú y. Bạn nói thật ra bạn không thích ngành này, nhưng vì khi đó điểm của bạn không đủ vào khoa bạn thích. Ra trường thì Juana từng làm hai công việc. Một là tổ chức trại hè cho trẻ em học tiếng Anh, công việc thứ 2 mà bạn mới nghỉ tuần trước là làm cho một công ty xuất khẩu quần áo. Tiếng Anh của Juana rất tốt, bạn từng làm việc với nhiều các khách hàng từ châu Âu và Trung Á. Tuy nhiên, bạn nghỉ việc vì chưa hài lòng với mức lương.

Bạn ấy bảo sắp tới đây sẽ định hướng làm freelancer nên ai muốn lấy hàng Quảng Châu về bán mình có thể share contact nhé.

Bạn trai của Juana hơn hai tuổi, ở cùng quê và cùng trường cấp 3. Hai người yêu nhau được hơn 1 năm nhưng sống cách nhau ở 2 thành phố. Khoảng tầm 2 tháng thì bạn trai mới về thăm Juana một lần được. Hôm bọn mình đến thì có gặp cả bạn trai của Juana.

Đây là các món Juana làm. Trong khi Juana và bạn trai ăn rất ngon lành tất cả các món, thì mình và anh Vũ cứ vừa ăn vừa cười, nhắm mắt nhắm mũi ăn cho hết phần mình được chia. Quả thực là nó rất nhạt và khó ăn huhuhu. Bữa ăn này làm mình nhớ lại chuỗi ngày ăn chay gian khổ của mình hồi trước :)))))

Chia tay Juana, chúng mình lên đường sang Phật Sơn mà quên mất không chụp một kiểu ảnh kỷ niệm có cả 4 người. Hôm nay, sau khi mình chia tay Juana đã 5, 6 hôm, bạn ấy nhắn tin bảo nhớ tụi mình mà không hiểu tại sao. Tự nhiên nghe xong thấy cưng và xúc động ghê gúm.

Juana nhắn tin cho mình kể roomates của bạn ấy không thích người lạ vào nhà, nên hai đứa mình có lẽ sẽ là những những vị khách cuối cùng bạn ấy host…

Cảm ơn Juana vì đã rất thân thiện và chia sẻ nhiều điều với bọn mình.

Thành phố thứ hai mình tới thăm là Phật Sơn – người ta gọi đây là đất thiêng của Võ Thuật Trung Hoa. Nơi sinh ra những Hoàng Phi Hồng, Diệp Vấn,… Và dù chỉ được coi là thành phố vệ tinh của Quảng Châu (cách đó chưa đến 1 giờ đi metro) nhưng Phật Sơn hoàn toàn không thua kém về cơ sở vật chất nói chung. Chúng mình còn khá bất ngờ về mật độ nhà cao tầng tại đây.

Di chuyển tới Phật Sơn
Di chuyển tới Phật Sơn

Di chuyển tới Phật Sơn vào đúng giờ tan tầm. Tàu điện ngầm phải nói là chật như nêm, không khác gì mấy clip nhồi nhét người trên các tàu metro của Nhật Bản xem trên mạng :)) Có chỗ đứng đã là một điều may mắn!

Sang Phật Sơn thì mình ở nhờ nhà một bác khác tên là Jim. Trước khi sang mình có đọc được rất nhiều review tích cực về bác ấy, ai cũng khen ở nhà bác ấy là một trong những trải nghiệm đặc biệt khi tới Trung Quốc nên vì thế mà mình đưa Phật Sơn vào kế hoạch, dù ban đầu không định tới đây.

Khi tới gần nhà bác, bác gửi voice message cho mình bảo là đang ngồi ăn cùng bạn bè và gia đinh ở một nhà hàng gần đó, rủ mình ra ăn cùng luôn. Nhà hàng ở ngay đối diện lối ra của metro nhưng vì cái định vị ngu si của Google maps nên mình bị đi lòng vòng đến hơn 1 km.

Các món mình ăn thử là măng xào thịt lợn muối, trứng tráng với thịt con gì ý, nấm xào thịt, canh cá thập cẩm,… Giờ thì không nhớ chính xác các món nhưng cảm nhận chung của mình là các món đều nhiều dầu mỡ, ăn cực kỳ nhanh ngấy.

Sau khi về nhà bác Jim thì mình được giới thiệu với Ramin. Anh bạn này sinh năm 1990 người Iran. Ramin đã ở nhờ đây 15 ngày, ngày ngày bắt metro vào Quảng Châu và đi xục xạo khắp các khu chợ để mua đồ rồi về nước bán lại với giá chênh lệch. Tuy nhiên, mặt hàng chính mà Ramin đang bán ở Iran là linh kiện máy móc cho điều hòa. Một tháng ông ấy bán được khoảng 200 cái gas điều hòa, mỗi cái mình nhớ đâu đó khoảng 700 tệ thì phải. Mình nhẩm nhẩm doanh thu mỗi tháng chắc đâu đó khoảng gần 500 triệu.

Trước nay chả bao giờ tìm hiểu về mấy nước Trung Đông, chỉ biết là suốt ngày thời sự đưa tin ở mấy nước Irag, Afghanistan gì đấy có chiến sự, đánh bom liều chất các kiểu. Mình mới ngu ngơ hỏi là ở nước anh đang chiến tranh à?

Ông ý mới lắc đầu nguầy nguậy no no no, chỉ có mấy nước láng giếng mới chiến tranh thôi, còn nước tao đang hòa bình nhá! Mình được đà nổi máu tò mò, trước nay chưa bao giờ gặp người Iran bằng xương bằng thịt, nên tranh thủ hỏi han điều tra các kiểu.

Ramin bảo hi vọng trong vòng 6 tháng nữa chính phủ của ông ấy sụp đổ. Câu nói được thốt ra một cách rất nhẹ nhàng và như một trò đùa khiến mình hơi giật mình một chút. Ông ấy giải thích là cả nước ông ý mong thế, vì trong khi chính phủ rất giàu có thì người dân lại rất nghèo khổ. Và dù mọi người không thích Mỹ can thiệp nhưng hiện tại đó là cách duy nhất để nước ông ấy lật đổ được chính phủ thối nát đương thời.

Ở Iran, Ramin kể nước ông ấy bị cấm hoàn toàn Facebook do chính phủ lo sợ mọi người liên kết để chống đối. Mọi người chủ yếu dùng Telegram và Instagram, nhưng hiện tại chính phủ cũng đang cố gắng chặn Telegram, tuy nhiên mọi người vẫn hack được vì dùng VPN. Vừa nói, Ramin vừa khoe mình một đống ảnh lấp lánh trên Instagram. Mình mới buột miệng hỏi ai đây vì nhìn không giống. Ông ấy tròn mặt tập 2: “It’s me!”

Ramin sau đó chia sẻ với bọn mình ít kinh nghiệm mua đồ ở Quảng Châu và giới thiệu với mình về đất nước Iran của anh ấy. Anh này có vẻ cũng rất yêu nước, liên tục khoe mình xem ảnh những cảnh đẹp địa phương và mời bọn mình tới thăm nước anh ấy, anh ấy sẽ dẫn đi chơi. Thật ra thì …mình chưa bao giờ dám nghĩ về điều này.

Nhà bác Jim nằm trong một khu dân cư đặc trưng ở Phật Sơn, nhiều ngôi nhà trông đã khá cũ. Cũng giống như ở Việt Nam, nhiều cụ già ra ngoài hiên ngồi quạt mát buôn chuyện.

Bác Jim chuẩn bị tới tận 2 phòng để dành cho những người khách như mình. Ramin ở tầng 2, bọn mình ở tầng 4, trong phòng có đến 4 chiếc giường tầng. Khi đến bác rất chu đáo khi lắp cho bọn mình máy giết muỗi, chuẩn bị chăn chiếu cho bọn mình ngủ.

Mình hỏi bác đang làm gì, bác ấy bảo là giáo viên cấp 2 dạy Khoa học. Bác bảo đã từng đi và sống khá lâu ở một số nước như Úc, Philippin,… để khảo sát thực tế. Và hai câu hỏi bác hay được nghe nhất là:

– Cuộc sống dân sinh ở Trung Quốc thực sự thế nào?
– Chính sách 1 con của Trung Quốc ảnh hưởng thế nào?

Với câu hỏi thứ 2, bác có vẻ rất muốn thanh minh nên cố gắng giải thích với mình thế này: “Tôi nghĩ không nên gọi đó là chính sách 1 con, mà nên gọi là Family planing (Kế hoạch hóa gia đình). Tôi ví dụ thế này, nếu nuôi một đứa con mất $100k, nuôi 2 đứa là 200k, 3 đứa là 300k, cứ thế nhân lên với số con bạn có, thì điều kiện sống của con người sẽ rất thấp. Nếu bạn chỉ có một đứa thì số tiền còn lại bạn sẽ có thể dùng để nâng cao điều kiện sống. Vài chục năm trước chúng tôi chẳng thể nghĩ mình có thể có cuộc sống như này, nhưng cháu thấy đấy, bây giờ chúng tôi có nhà, có xe và cuộc sống sung túc.

Nhà bác Jim khoảng 5, 6 tầng. Nhà bác có 2 ô tô và đồng thời sở hữu một trang trại 5 hecta trồng các loại cây và động vật. Trong đó có nuôi rùa. Nói rồi bác chỉ cho chúng tôi xem đàn rùa mấy trăm con đang đến mùa sinh sản nuôi trên sân thượng nhà bác. Ở trang trại bác còn hàng nghìn con. Bác bảo là đầu tư vào trang trại thật ra là bây giờ chả có lãi, nhưng là lộc để lại cho con cháu sau này. Mấy cây bác ấy trồng bây giờ thì mấy chục năm sau sẽ lớn, tỏa bóng mát và con cháu bác có thể thu hoạch.

Con trai bác sinh năm 91, thân hình to và mập mạp. Lúc nãy có ngồi ăn cơm cùng xong đi xem phim (chắc đi xem End Game, nên mình cũng không trò chuyện được thêm. Nhưng nghe bác kể là anh ấy cũng vẫn độc thân, và cũng có nhiều áp lực khi đang điều hành một trung tâm tư vấn du học, tiền thuê nhà đắt đỏ rồi tiền trả cho nhân viên,…

Bác Jim đã từng đi du lịch ở Việt Nam. Bác nói ở đây chả có gì cho bác mua, trừ cà phê. Nhưng bác khen cà phê Việt thực sự rất ngon.

Bác hỏi mình về tình hình kinh tế hiện tại ở Việt Nam và đồng thời thể hiện sự bi quan, lo lắng trước tình hình kinh tế đi xuống tại Trung Quốc. Cuộc chiến tranh thương mại Mỹ Trung có lẽ đang thực sự gây nên những căng thẳng rõ rệt tại đây. Bác kể có nhiều nhà máy đã đóng cửa vì không nhận được đơn hàng nữa.


Từ cửa sổ phòng của bác Jim có thể nhìn thấy ngôi đền nằm trên đỉnh đồi ngay bên cạnh. Lát nữa tụi mình sẽ trèo lên đó, hiuhiu mệt phết đấy ạ.

Đã leo gần lên đỉnh
Đã leo gần lên đỉnh
Bọn mình đã trèo lên đến nơi. Và từ trên đỉnh tháp của ngôi đền, người ta có thể nhìn thấy khung cảnh toàn thành phố Phật Sơn.
Bọn mình đã trèo lên đến nơi. Và từ trên đỉnh tháp của ngôi đền, người ta có thể nhìn thấy khung cảnh toàn thành phố Phật Sơn.
Sau đó 2 đứa lại bắt metro đi thăm khu nhà tưởng niệm Hoàng Phi Hồng và Diệp Vấn. Trong ảnh là hiệu thuốc Bảo Chi Lâm ngay trong khuôn viên nhà Hoàng Phi Hồng.
Sau đó 2 đứa lại bắt metro đi thăm khu nhà tưởng niệm Hoàng Phi Hồng và Diệp Vấn. Trong ảnh là hiệu thuốc Bảo Chi Lâm ngay trong khuôn viên nhà Hoàng Phi Hồng.
Một trong những bức chân dung hiếm hoi của Hoàng Phi Hồng.
Một trong những bức chân dung hiếm hoi của Hoàng Phi Hồng.

Ga tàu tại Phật Sơn, Thâm Quyến rất hiện đại, hoành tráng không kém gì phi trường. Khi nghĩ tới ga Hà Nội nhà mình… :)

An ninh ở những chỗ công cộng cũng được bảo vệ rất nghiêm ngặt. Khi mình lên xe lửa, hay chỉ là tàu điện ngầm thôi thì toàn bộ hành lý và người đều phải qua máy quét kiểm tra. Có những đoạn đường đi tận 4,5 cái camera đặt cạnh nhau san sát chĩa thẳng vào mặt mình cũng cảm thấy hơi khó chịu.

Khi ra sân bay Thâm Quyến, sau khi check-in lấy vé mình phải đi qua tận 4 cửa kiểm tra an ninh, y tế. Đóng cộp cộp 4 cái dấu mới ra được cửa tàu bay. Tính ra là tổng cộng họ check 1 hành khách 6 lần rồi mới được bay.

Hôm đầu khi mới xuống sân bay Quảng Châu, anh Vũ bị máy cảm biến nhiệt từ xa đo được là 37.1 độ (cao hơn 0.1 độ so với nhiệt độ cho phép). Máy này đo nhiệt độ của từng người và hiển thị trực tiếp con số trên màn hình mà không cần đứng lại đo. Sau đó, nhân viên nhất quyết giữ lại yêu cầu làm kiểm tra y tế và điền giấy tờ cam đoan các kiểu mới cho nhập cảnh.

Cảnh tượng rất khác khi về nước. Máy cảm biến nhiệt để đó không có ai trông. Bù lại thì mình chỉ phải xếp hàng kiểm tra một lần là được qua, nhưng mà phải xếp hàng rất rất rất lâu mới tới lượt.

Họ cũng tận dụng mọi cơ hội để biến thành chỗ quảng cáo. Trong clip mình quay một đoạn quảng cáo khi tàu điện ngầm đang chạy, nhưng máy chiếu gắn trên tàu chiếu lên mảng tường đối diện để hành khách dễ dàng theo dõi.

Ngoài ra còn cả những cái barier chắn xe ra xe vào ở cửa các chợ/TTTM cũng được họ biến thành chỗ quảng cáo. Tưởng tượng một ngày có biết bao ô tô đi lại như vậy?

Cơ sở vật chất rất hiện đại nhưng người dân vẫn cứ mạnh ai nấy đi thôi. Chen nhau ai nhanh đi trước.


Nói vậy chứ thật ra điều này chỉ xảy ra ở ga tàu lớn, chứ trạm metro thì mọi người khá là lịch sự.

Khoang tàu sạch sẽ và hiện đại như khoang máy bay.
Khoang tàu sạch sẽ và hiện đại như khoang máy bay.
Thư viện tự động. Người dùng có thể nhét tiền/quẹt thẻ vào máy, sau đó có thể mượn cuốn sách mình thích. Nhưng mình thấy cái máy này khá là bụi, chắc lâu lắm không ai động vào.
Thư viện tự động. Người dùng có thể nhét tiền/quẹt thẻ vào máy, sau đó có thể mượn cuốn sách mình thích. Nhưng mình thấy cái máy này khá là bụi, chắc lâu lắm không ai động vào.
Cổng chào truyền thống trong khu dân cư hiện đại. Nhìn hay ho nên mình chụp lại.
Cổng chào truyền thống trong khu dân cư hiện đại. Nhìn hay ho nên mình chụp lại.

Đây là Quảng Trường Citizen tại Quảng Châu. Năm ngoái khi kỷ niệm 40 năm thành lập thành phố, họ có màn biểu diễn light show rất hoành tráng khi kết hợp âm nhạc với ánh sáng đèn led của hàng chục tòa nhà cao tầng trước mặt. Các bạn có thể tham khảo tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=PpWnkrEc6TE&t=250s

Năm nay thì nó không diễn ra vào mỗi tối nữa mà chỉ còn thứ 6 và Chủ Nhật lúc 20h30, 21h30 và 22h30. Bọn mình đến đây vào đúng thứ 2 nên quá tiếc là đã không được xem. Hai đứa đành ngậm ngùi ngồi giữa quảng trường xong mở clip ra xem xong tưởng tượng.

Huaqiang North
Huaqiang North

Khu này người ta gọi là Huaqiang North, nơi tập trung của những chợ điện tử lớn nhất, phong phú nhất. Người ta còn gọi đây là Silicon valley của Trung Quốc hay Silicon valley của công nghệ phần cứng.

Dọc con đường đi bộ này là rất nhiều các thương hiệu điện tử nổi tiếng, nhưng hầu hết không phải là cửa hàng chính hãng, đều chỉ là nhà phân phối hay đại lý.

Dọc phố này chắc phải có cả chục Apple store được trang trí rất hoành tráng, nhưng biển hiểu nào cũng sẽ có mấy chữ be bé “Authorized REseller”. Là “RE” nhé các bạn :))

Dọc theo con phố cũng là các chợ điện tử, mỗi chợ sẽ cung cấp các loại mặt hàng riêng biệt. Chợ nào cũng lớn và còn cao tới 5, 6 tầng. Một số chợ bọn mình có lượn qua là: Chợ đồ điện (giống chợ Giời ở Hà Nội), chợ linh kiện máy tính laptop, chợ phụ kiện điện thoại, chợ điện thoại chuyên bán iphone và dòng cao cấp của SamSung. Khi bước vào thì đúng như là mê cung.

Mấy đồ điện tử kia bọn mình không rành, nhưng khi vào chợ phụ kiện điện thoại, mới thấy choáng ngợp về mức độ đa dạng của nó. Và giá thành thì vô cùng rẻ so với những gì bọn mình đang mua ở Việt Nam. Thế mới thấy vài năm trước, tại sao lại rộ lên nhiều cửa hàng phụ kiện điện thoại như thế, mọc lên như nấm sau mưa.

Oppo là cửa hàng chính hãng duy nhất bọn mình thấy trên con phố này.

Bọn mình tranh thủ mua được một cái lens cho điện thoại. Ban đầu chỉ định vào nghịch ngợm tí nhưng vì người bán hàng quá nhiệt tình nên cũng mua 1 bộ. Đấy, dễ dụ lắm
Bọn mình tranh thủ mua được một cái lens cho điện thoại. Ban đầu chỉ định vào nghịch ngợm tí nhưng vì người bán hàng quá nhiệt tình nên cũng mua 1 bộ. Đấy, dễ dụ lắm

Cuối cùng là Thâm Quyến, đặc khu kinh tế nằm ngay sát HongKong, vừa mới kỷ niệm 40 năm thành lập. Mình nghe người Trung Quốc có câu: “Muốn tìm hiểu 1000 năm lịch sử văn hóa Trung Quốc thì nên đến Bắc Kinh, 100 năm thì đến Thượng Hải, còn 10 năm thì hãy đến Thâm Quyến”. Chỉ trong vòng 40 năm, Thâm Quyến từ một làng chài nghèo trở thành thành phố có sản lượng kinh tế đứng thứ 3 tại Trung Quốc (chỉ sau Bắc Kinh, Thượng Hải). Năm 2017, sản lượng kinh tế của riêng thành phố Thâm Quyến vượt qua cả HongKong.

NGÔN NGỮ

Trước khi đi thấy người ta nói ở Quảng Đông nói tiếng Cantonese, nên mình chủ quan nghĩ rằng ít tiếng Trung phổ thông hồi trước mình học vô dụng rồi, không lôi ra ôn luyện gì nữa, nhưng thật ra họ vẫn hiểu và nói được tiếng phổ thông. Tiếng Cantonese nói nôm na cho dễ tưởng tượng là thứ tiếng mà diễn viên HongKong vẫn nói trên phim TVB, khu người Hoa ở Sài Gòn chủ yếu cũng nói tiếng này.

Thực sự phải sang đây mới thấy nhìn chung dân Trung Quốc nói tiếng Anh chán thật, kể cả người trẻ tuổi (Thượng Hải, Bắc Kinh chắc là trường hợp đặc biệt). Ban đầu mình cũng nghĩ thanh niên chắc phải nói được chút chút chứ. Nhưng thực tế là khoảng 8 trên 10 bạn trẻ mình dừng lại hỏi trên đường thì đều bó tay dù là với những câu đơn giản nhất (đã cộng với body language các kiểu rồi đấy). Hầu hết đều đáp trả với thái độ không thân thiện lắm khi thấy mình nói tiếng Anh, họ sẽ tảng lờ đi chỗ khác.

Cả các nhân viên bán hàng cho thương hiệu lớn trong các Trung Tâm Thương Mại ở Thâm Quyến cũng không thể nói được tiếng Anh. Mình hỏi các bạn ấy có nói được tiếng Anh không, các bạn đều lắc đầu. Theo dõi Danh sách chỉ số thông thạo Anh ngữ của EF sẽ thấy trình độ tiếng Anh của người Việt vẫn ở mức Trung Bình, năm 2018 đứng thứ 41 trên danh sách các nước không nói tiếng Anh là tiếng mẹ đẻ, xếp ngay sau Pháp và HongKong, cao hơn Trung Quốc 6 bậc (https://en.wikipedia.org/wiki/EF_English_Proficiency_Index)

Mọi chuyện sẽ rất đơn giản nếu bạn có một chiếc sim 4G không chặn Tường Lửa Trung Quốc, sau đó cài đặt một số phần mềm dịch.

– Để giao tiếp: Tiếng Trung có nhiều điểm tương đồng với tiếng Việt nên Google translate dịch khá chuẩn. Tuy nhiên, nếu cứ dịch qua dịch lại thì khá mất thời gian nên nếu mọi người học được vài câu đơn giản để mua hàng thì nhanh hơn nhiều. Dù học hành không đến nơi đến chốn nhưng hồi trước hay xem phim Trung Quốc nên mình cũng bắt được một số key words, đoán được họ đang nói ý gì. Thậm chí mấy câu đơn giản mình nói họ còn bảo nghe như là người Trung Quốc thật.

– Về chữ viết: Cái này thì căng hơn. Có thể nói đến 90% các biển hiệu hay chỉ dẫn đều viết toàn bộ bằng tiếng Trung, tiếng pinyin cũng không hề có. Đi ăn bọn mình sẽ phải dùng 1 app điện thoại gọi là Waygo để soi lên menu, nó sẽ dịch tên món ấy sang tiếng Anh, nhưng cũng chỉ được một số keywords. Gọi đồ kiểu này cũng hơi hên hên xui tí nhưng vui.

DI CHUYỂN TẠI TRUNG QUỐC

– Metro/Tàu điện: Bạn có thể mua thẻ tích sẵn tiền hoặc mua vé xu xanh tại các máy bán tự động. Máy bán có hiển thị tiếng Anh nên tra cứu kết hợp với Google maps (GM) rất dễ dàng. Cách thức hoạt động và độ hiện đại của cơ sở hạ tầng y như ở Singapore, không hề thua kém.

Tuy nhiên có một điều phải cẩn thận khi sử dụng GM là nó không được update thường xuyên (do bị cấm sử dụng tại đây), nên các chỉ dẫn có thể sẽ bị sai. Trường hợp này xảy ra với mình một lần. Hôm cuối lúc ra sân bay Quốc tế Bảo An, Thâm Quyến mình đã ăn một cú lừa suýt lỡ chuyến bay. GM chỉ mình bắt Subway Line 1 ra thẳng sân bay. Nhưng sân bay này thực tế đã đóng cửa vài năm trước và chuyển sang sân bay mới. Lúc đó để ra được đúng sân bay thì mình phải chọn 3 cách: 1 là bắt subway ngược lại để đi một Line tàu khác; 2 là chờ xe bus khoảng 20p nữa mới bắt đầu chạy, có nghĩa là mình có thể lỡ chuyến bay; 3 là có mấy ông lái taxi chuyên chờ dịp để đục nước béo cò ra chào mình đi 100 tệ cho một quãng đường ngắn xíu, nếu ai vội thì mặc cả xuống tầm 40 tệ là đi được rồi.

Thêm nữa là GM ở Trung Quốc định vị GPS không tốt, nên thỉnh thoảng định vị của mình sẽ bị nhảy loạn xạ dù đứng nguyên một chỗ. Có lúc ban đầu nó bảo mình đi bộ mấy trăm mét là tới nơi, nhưng sau đó lại thành mấy cây số. Để tránh gặp tình trạng này, bạn có thể tải bản đồ Baidu của Trung Quốc. Mình ban đầu vì quen giao diện của GM rồi nên không tải Baidu, xong bị lừa cho đi lòng vòng mấy lần.

– Xe bus: Dù trên xe chỉ toàn tiếng Trung loằng ngoằng và tài xế cũng không nói tiếng Anh, nhưng nếu tra cứu trước trên điện thoại số tuyến bus cần lên và liên tục theo dõi định vị trên bản đồ thì vẫn lên và xuống được đúng trạm. Đi bus thì rẻ hơn và tranh thủ ngắm cảnh được cảnh đường phố, dù bạn đi ngắn hay dài cũng chỉ trả 2 tệ, khác với metro sẽ tính theo quãng đường bạn đi, rẻ nhất là 2 tệ. Các quãng trung bình mình đi thường khoảng 4-5 tệ.

– Taxi: Taxi ở đây không đắt lắm, giá khởi điểm là khoảng 10-12 tệ, sau đó mình đi khoảng 3 cây thì nhảy lên khoảng 15 tệ (~50 nghìn VNĐ). Đáng lẽ là đây là cách di chuyển dễ dàng nhất khi bạn chỉ cần đưa ra địa chỉ rồi bảo tài xế đến đúng địa chỉ, nhưng thỉnh thoảng họ vẫn cứ hay hỏi lại cái gì đó để xác nhận mà nhiều lúc bạn chẳng hiểu gì cả, xong lại phải dơ điện thoại ra dịch đi dịch lại mất thêm thời gian.

– Tàu siêu tốc: Để di chuyển từ Phật Sơn sang Thâm Quyến, mình có đi thử tàu cao tốc của Trung Quốc. Tàu này đạt vận tốc khoảng 300km/h, trong khi tàu Bắc Nam của Việt Nam chỉ đạt vận tốc trung bình khoảng 50km/h. Tuy nhiên đó chưa phải tàu nhanh nhất, mình được chủ nhà chia sẻ hiện tại Trung Quốc còn có tàu siêu tốc 800km/h, vận tốc này ngang với máy bay thông thường! Bạn thử tưởng tượng đi từ Hà Nội vào TP.HCM bằng tàu siêu tốc chỉ mất hơn 2h đồng hồ sẽ thấy nó nhanh thế nào. Tàu thì rất đẹp, sạch sẽ, đi êm ru, không lắc không xóc.

Nếu bạn đã book vé online (mình đặt qua Trip.com) thì chỉ cần ra quầy xếp hàng gặp nhân viên để in vé. Quầy in tự động sẽ vô ích vì chỉ toàn tiếng Trung. Vé in ra cũng toàn tiếng Trung nên để chắc chắn bạn nên tìm người nào đó biết tiếng Anh để confirm giúp về thông tin cửa ra và toa tàu phải lên. Nhân viên trên tàu mặc đồng phục đẹp như tiếp viên hàng không nhưng lại nói tiếng Anh không tốt lắm.

MUA SẮM

Các chợ thương mại:

Ban đầu mình nghĩ là đồ bên này chắc sẽ rẻ lắm. Nhưng nó không đúng với những người mua lẻ như mình và nếu thực sự muốn mua thì bạn nên là một người tiêu dùng thông minh và biết mặc cả, nếu không thì sẽ rất dễ bị mua hớ.

Hầu hết ở đây là chợ bán buôn, họ vẫn bán lẻ nhưng sẽ báo cho bạn cái giá như trên trời, đôi khi là gấp đôi gấp ba giá cho mặt hàng tương tự tại Việt Nam nếu chỉ mua 1 món.

Mình được một bạn chuyên bán hàng ở Quảng Châu truyền cho kinh nghiệm đi chợ thế này, nghe cũng giống như kinh nghiệm mặc cả của các mẹ ngày xưa:

– Hỏi giá xong thì hãy mặc cả xuống 50% so với giá bán, sau đó nếu người mua hàng thấy bạn có thiện chí mua thì sẽ bảo bạn lên giá một chút nữa. Bạn có thể nâng đến mức giá bạn thấy là hợp lý, nếu không thì thôi đi tiếp. Người bán hàng có thể sẽ gọi bạn lại nếu thấy giá đó bán được rồi. Quan trọng nhất là vẫn là thuận mua vừa bán.
– Khi vào chợ thì nên đi sâu vào trong, các chỗ hơi khuất một chút, người bán hàng sẽ nhiệt tình với bạn hơn, do vậy nên mặc cả cũng dễ hơn. Mình vẫn mua được vài món ở đây với giá tạm gọi là chấp nhận được, cũng không rẻ hơn quá nhiều so với Việt Nam.

Vậy mới biết các bạn Việt Nam đi lấy hàng Trung Quốc về bán có giá nhập rất tốt, vì thế khi bán lẻ ra thị trường cũng đã rẻ hơn nhiều so với việc mình mua lẻ bên này.

Trung tâm thương mại lớn:

Qua những cửa hàng mình ghé, giá bán một số mặt hàng có thương hiệu ở Trung Quốc thường đắt hơn tại Việt Nam từ 10 – 30%. Nói chung là không hề rẻ hơn nước mình các bạn nhé.

ĂN UỐNG

Mấy món bên này hầu hết mình đều thấy có lẫn cái vị rất đặc trưng trong món Vịt quay Bắc Kinh ấy.
Nhưng hầu hết mình đều cảm thấy nhiều dầu mỡ và ít rau. Vậy mới nhận ra hàng ngày ở Hà Nội mình như được ăn cao lương mỹ vị vậy, món nào cũng ngon.

Nếu bạn cần tư vấn tour du lịch HongKong – Quảng Châu – Thẩm Quyến từ Hà Nội, đừng ngần ngại gọi ngay cho Vietmoon Travel theo số hotline 091.2016.989 để chúng tôi giải đáp cho bạn nhé.

Bài viết gần đây

Núi lửa Ljen
Thiên đường biển đảo Bali đẹp không lối thoát
26 Tháng Sáu, 2019
Review tour Phượng Hoàng cổ trấn – Trung Quốc
26 Tháng Sáu, 2019
7 ngày rong ruổi trung quốc
Hồi ức hành trình 7 ngày rong ruổi đất Trung Quốc
24 Tháng Sáu, 2019
Tận hưởng kỳ nghỉ trọn vẹn cực vui tại Busan
24 Tháng Sáu, 2019
du lịch đài loan vietmoon travel
Review chuyến du lịch Đài Loan của 2 vợ chồng trẻ
24 Tháng Sáu, 2019
cẩm nang du lịch bắc kinh
Cẩm nang dắt túi du lịch Bắc Kinh – Trung Quốc
21 Tháng Sáu, 2019
du lịch bali sang chảnh
Bí kíp du lịch sang chảnh tại Bali
11 Tháng Sáu, 2019
Angkor Wat
Review Siem Reap – Hành trình khám phá Angkor
10 Tháng Sáu, 2019
cố đô Gyeongju
DU LỊCH CỐ ĐÔ GYEONGJU: VẺ ĐẸP CỦA NHỮNG MÙA HOA
7 Tháng Sáu, 2019
hỏi đáp du lịch bali Nusa Penida
Tổng hợp hỏi đáp về du lịch Bali – Nusa Penida
6 Tháng Sáu, 2019

Liên hệ đặt tour

Bạn cần tư vấn?

Đừng ngần ngại gọi cho chúng tôi. Vietmoon rất vui khi được nói chuyện với bạn.

0912016989

vietmoontravel@gmail.com